支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
一家之内的两个成年男子。
指三国魏丁仪、丁廙兄弟两人。
引《宋史·食货志上四》:“於是百姓舍己熟田而耕官生田,或远数百里徵呼以来,或名双丁而役其强壮。”
指 三国 魏 丁仪、丁廙 兄弟两人。
引《梁书·到溉传》:“时以 溉 洽 兄弟比之二 陆,故 世祖 赠诗曰:‘ 魏 世重双 丁,晋•朝称二 陆,何如今两 到,復似凌寒竹。’”清•陈维崧 《憺园赋》:“并跗则无林不桂,五 竇 寧赊;连枝则何树非琼,双 丁 詎拟?”
["①天干的第四位,用于作顺序第四的代称。如 ~是~,卯是卯。②成年男子。③人口。④从事某种劳动的人。如 园~。","◎〔~~〕象声词,形容伐木、下棋、弹琴的声音。"]详细解释
["①两个,一对。如 一~鞋。~杠。~重( chǒng )。~方。~管齐下。~豆塞聪(耳被堵塞,一无所闻)。~瞳剪水(形容眼珠的清澈)。智勇~全。盖世无~。②偶,与“单”相对。如 ~数。~号。③加倍的。如 ~料。~份。④姓。"]详细解释
shòu gǔ líng dīng
dīng yī què èr
jǔ shì wú shuāng
jí dīng
gài shì wú shuāng
shuāng guăn qí xià
shuāng jì dào
shuāng dă
dīng dàng
tiān dīng
dīng bā
dīng cáo
shuāng wén
lā dīng zì mǔ
shuāng yù
yīng dīng
gōng dīng
fù zhī bǐng dīng
dīng jìng
shuāng jiān
jí dīng gē dăn
cái dīng
ài dīng hú
shuāng suō
shuāng hóng míng tiě
zào dīng
dīng wū
cái biàn wú shuāng
shuāng céng jīng yíng
shuāng qiào lèi
chì dīng zǐ
shēn dīng shuì
lā dīng mí sa
shuāng jǐng pài
nào shuāng bāo
dīng gōng záo jǐng