支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
独占宠爱。
指独占宠爱者。
引《汉书·五行志中之下》:“其后 赵蜚燕 得幸,立为皇后,弟为昭仪,姊妹专宠。”《后汉书·窦武传》:“时国政多失,内官专宠。”
引《尹文子·大道下》:“内无专宠,外无近习,支庶繁字,长幼不乱,昌国也。”
独得宠幸、眷爱。
引《后汉书·卷六九·窦武传》:「时国政多失,内官专宠,李膺、杜密等为党事考逮。」
["①单纯、独一、集中在一件事上。如 ~长( cháng )。~使。~心致志。②独自掌握和占有。如 ~利。~车。~有。~断。③姓。"]详细解释
["①爱。如 ~爱。~儿。~信。~幸。得~。失~。争~。②纵容,偏爱。如 别把孩子~坏了。③妾。如 纳~。④推崇。如 尊~。"]详细解释
shòu chǒng ruò jīng
dú duàn zhuān xíng
zhuān duàn
dà zhuān
tǔ zhuān jiā
zhuān chāi
zhuān jīng
zhuān shàn
chǒng yàn
chǒng jī
jiāo chǒng
chǒng guì
zhuān lì
zhuān nìng
qiān chǒng
chéng chǒng
chǒng qī
zhuān zhī
chǒng dài
zhuān yóng
zhuān bī
chǒng xiá
zhuān luàn
zhuān guì
chǒng zhòng
jiāo zhuān
xí chǒng
chǒng sī
chǒng yǐn
zhuān shàn bá hù
chí lù gù chǒng
qǐ chǒng nà wǔ
xíng zhuān
wǔ duàn zhuān héng
zhī zhuān bù hóng
zhuān zhì shàn mìng