支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
吹吁。呼气。轻者为喣,急者为吹。
吹吁。呼气。轻者为喣,急者为吹。一本作“煦”,误。
引汉•王充 《论衡·祀义》:“风,犹人之有吹喣也;雨,犹人之有精液也;雷,犹人之有腹鸣也。”唐•白居易 《省试性习相远近赋》:“亦犹一源派别,随混澄而或浊或清;一气脉分,任吹喣而为寒为暑。”
["①合拢嘴唇用力出气。如 ~打。~灯(a.把灯火吹灭;b.喻人死亡;c.喻失败、垮台)。~毛求疵。~鼓手(a.办婚、丧事时吹奏鼓乐的人;b.胡乱吹捧和宣扬别人的人)。~灰之力。②说大话。如 ~牛。~嘘。③类似吹的动作。如 ~拂。风~草动。④(事情)失败。如 ~台。⑤消息流传,鼓动宣传。如 鼓~。"]详细解释
["①哈气。②吐(唾沫):“~沫求涓滴。”③爱抚。"]详细解释
chuī pěng
ǒu xǔ
chuī máo qǔ xiá
fēng chuī làng dă
huī chuī
chuī qiú
chuī chuī pāi pāi
chuī wàn
chuī xūn chuī chí
chuī huī zhī lì
fēng chuī rì shài
chuī yú
chuī chén
chuī chí
chuī dí
chuī jī
xǔ rú
xǔ xū
chuī gòu suǒ bān
chuī zhú
chuī xū
kuí chuī xuě
chuī fă luó
huáng mén gǔ chuī
zhòng xǔ shān dòng
yīn fēng chuī huǒ
chuī jìng
xiā chuī niú
gǔ chuī shǒu
chuī rǔ qí fāng
shāng chuī
hào chuī niú
hóng chuī fēng
fēng chuí mă ěr
wú shì chuī xiāo
chǔ nòng wú chuī