支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
佛教菩萨名。
唐代高僧法藏,西域康居人。为华严宗的创立者。通称贤首大师。
引《华严经·如来名号品》:“上方过十佛刹微尘数世界,有世界名平等色,佛号观察智,彼有菩萨名 贤首。”
唐•代高僧 法藏,西域 康居 人。为华严宗的创立者。通称 贤首大师。
引唐•澄观 《华严经疏钞悬谈》卷二五:“神光入宇者,即 法藏 和尚,字 贤首,俗姓 康 氏, 康居国 人。”清•钱谦益 《萧伯玉墓志铭》:“通晓佛法,精研性相,《起信》则截流 贤首,《惟识》则穿穴 窥基。”
["①有道德的,有才能的。如 ~明。~德。~能。~良。~惠。~淑。~哲。~人。圣~。礼~下士。②敬辞,用于平辈或晚辈。如 ~弟。~侄。~契(对弟子或朋友子侄辈的敬称)。"]详细解释
["①头,脑袋。如 ~饰。~级。~肯(点头表示同意)。②领导的人,带头的。如 ~领。元~。~脑。~相( xiàng )。③第一,最高。如 ~都( dū )。~府。④最先,最早。如 ~次。~届。~创。~日封。~义(首先起义)。⑤出头告发。如 自~。出~。⑥量词,指诗和歌。如 一~诗。⑦姓。"]详细解释
xián liáng shū dé
tuī xián
wéi shǒu
xià shǒu
guó jiā yuán shǒu
shuài shǒu
xián nǚ
jí shǒu
rú xián
yīng xián
jù xián
tōng xīn jí shǒu
chuán xián
kūn shǒu
páng méi hào shǒu
gān shǒu
guī shǒu
áng shǒu gāo kàng
shǒu cóng
fǔ shǒu mǐ ěr
shǒu miàn
zhū shǒu
jǔ xián rèn néng
xián shǒu shān
shǒu tú
gòng xián
xiàn shǒu
diān shǒu
shǒu luàn
yōng mén wěn shǒu
qiáo shǒu yǐn lǐng
lì shǒu zhī xué
pián shǒu jiù dăi
qí sù dà xián
gǔ shèng xiān xián