支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指军令,政令。犹威信,威望。犹威权。谓权力威势。
指军令,政令。
引《书·胤征》:“尔众士同力王室,尚弼予钦承天子威命。”《逸周书·商誓》:“王曰:‘嗟!尔众,予言若敢顾天命,予来致上帝之威命明罚,今惟新誥命。’”
犹威信,威望。
引《左传·昭公二十三年》:“帅贱而不能整,无大威命, 楚 可败也。”
犹威权。谓权力威势。
引《宋书·天文志二》:“是时 长沙王 擅权,后 成都、河间、东海 又迭专威命,是其应也。”
["①动植物的生活能力。如 生~。救~。逃~。拼~。~脉。性~。相依为~。②迷信认为生来就注定的贫富、寿数等。如 天~。~相( xiàng )。~运(a。迷信指生死、贫富和一切遭遇;b。喻发展变化的趋向,如“人民一定能掌握自己的~~”)。③上级对下级的指示。如 奉~。遵~。~令。使~。④给予(名称等)如 ~名。~题。~意。⑤指派,使用。如 ~官。"]详细解释
["①表现出来使人敬畏的气魄。如 ~力。~风。权~。②凭借力量或势力。如 ~胁。~慑。"]详细解释
wò mìng
zhèng mìng
gé mìng yīng xióng zhǔ yì
zì rán kē xué gé mìng
lè tiān zhī mìng
ōu zhōu jià gé gé mìng
shǐ mìng
shēng mìng yì zhì shuō
xiū mìng
shēng wēi
guó wēi
mìng bǐ
chí mìng
jù mìng
shàn mìng
dào mìng
wēi jìng
píng jūn shòu mìng
tāng wēi
wēi yí shī
chǔ mìng
mìng kuài
wēi lì
fàn wēi
hàn mìng
dú wēi
fú mìng
mìng chén
dă duăn mìng de
fèng mìng chéng jiào
lóng wēi shèng róng
qiāng shēn fá mìng
hú jiè hǔ wēi
le shēn tuō mìng
shēng wēi tiān xià
yìng tiān shòu mìng