支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
谓好诗成癖。
指诗歌声律上的毛病。如蜂腰、鹤膝等八病。
引唐•司空图 《即事》诗之五:“此生诗病苦,此病更萧条。”元•费唐臣 《贬黄州》第二折:“我须不是为酒忘家,见如今因诗受贬,酒债是寻常事,诗病是平生愿。我为甚远流身万里,因此上怕吟诗百篇。”
指诗歌声律上的毛病。如蜂腰、鹤膝等八病。参见“八病”。
引宋•刘攽 《中山诗话》:“诗有诗病、俗忌,当避之。”
["①生物体发生不健康的现象。如 疾~。~症。~例。~痛。~情。~源。~愈。~变。~危。~逝。~榻。~残。②缺点,错误。如 语~。通~。弊~。③损害,祸害。如 祸国~民。④不满,责备。如 诟~。⑤烦躁,担忧:“郑人~之”。"]详细解释
["①文学体裁的一种,通过有节奏和韵律的语言反映生活,抒发情感。如 ~歌。~话(❶评论诗人、诗歌、诗派以及记录诗人议论、行事的著作;❷古代说唱艺术的一种)。~集。~剧。~篇。~人。~章。~史。吟~。②中国古书名,《诗经》的简称。"]详细解释
huáng bìng
sān shè rén shī
qī bìng bā tòng
yǒng huái shī
màn xìng bìng
bìng chuáng
shī jīng
bìng shǐ
shī jù
bìng zhēng
shī chóu
shī bìng
pín bìng
cī bìng
cán bìng
bìng yàng yàng
shān shī
shī qú
bìng fá
bìng zhū
shī tiē
lù bìng
niù tǐ shī
shī pǐ
diào shī diào
chōu xiàng shī
bō tǐ shī
chóu pān bìng shěn
jiǔ bìng chū chà
sì xuán tǐ shī
dù shī hán wén
ā mén shī
jiǔ sēng shī
lóng shé zhī shī
hē bǐ xún shī
shī jiǔ zhēng zhú