支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
用锦装饰的一种坐具。其状略似长鼓。
引《水浒传》第四二回:“宋江 哪里敢抬头。教四箇青衣扶上锦墩坐, 宋江 只得勉强坐下。”《三国演义》第八六回:“后主 赐锦墩,坐于殿右,设御宴待之。”清•惜秋旅生 《维新梦·裁官》:“锦墩赐坐优元志,会听承平奏乐工。”
《水浒传》第四二回:“ 宋江 哪里敢抬头。教四箇青衣扶上锦墩坐, 宋江 只得勉强坐下。”《三国演义》第八六回:“ 后主 赐锦墩,坐于殿右,设御宴待之。” 清 惜秋旅生《维新梦·裁官》:“锦墩赐坐优元志,会听承平奏乐工。”
["①土堆。如 土~。②厚而粗的木头、石头等;座儿。如 桥~。菜~(切菜用的砧类器具)。树~。③量词,用于丛生的或几棵合在一起的植物。如 一~谷子。柳~。④古同“蹲”。"]详细解释
["①有彩色花纹的丝织品。如 ~旗。~屏。~标。~绣(精美鲜艳的纺织品,喻美丽或美好,如“~~山河”、“~~前程)”。~上添花。②鲜明美丽。如 ~霞。~缎。~笺。~鸡(鸟,形状和雉相似,雄的头上有金色的冠毛,颈橙黄色,背暗绿色,杂有紫色,尾长,雌的羽毛暗褐色。饲养供玩赏)。"]详细解释
jǐn xīn
jǐn chē shǐ
yì jǐn yè xíng
jǐn bèi duī
jǐn guān
jǐn biāo
jǐn xīn xiù kǒu
cì dūn
huí wén zhī jǐn
gōng jǐn páo
jǐn chāi
jǐn chán
jǐn cháng
jǐn chéng
biān dūn
fén dūn
yóu dūn
jǐn ăo zǐ
zhuó jǐn jiāng
dì jǐn
pī jǐn
qī fēi chéng jǐn
shǔ jǐn wú líng
jǐn tào ér
xiè gōng dūn
shén jǐn qīn
míng guāng jǐn
jǐn tào tóu
jǐn hàn
lián chán jǐn
sù jǐn nián huá
xiōng luó jǐn xiù
yì jǐn guò xiāng
jǐn dēng long
zhòu jǐn róng guī
zhòu jǐn zhī róng