支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
佛教语。六尘之一。
指世俗的音乐或娱乐等活动。
指名声。
引《圆觉经》:“善男子:根清浄故,色尘清浄;色清浄故,声尘清浄。”
引唐•白居易 《祭崔常侍文》:“辱为僚友三十餘年,又膳部房与公同声尘之游,定胶漆之分。”宋•范成大 《读白傅洛中老病后诗戏书》诗:“岂惟背声尘,亦自屏杯酌。”元•耶律楚材 《和景贤又四绝》之一:“年来世事已参商,但有声尘尚未忘。”
引南朝•梁 刘孝标 《自序》:“余声尘寂寞,世不吾知,魂魄一去,有同秋草。”宋•李昉 《寄孟宾于》诗:“昔日声尘喧 洛 下,近年诗价满 江 南。”
["①物体振动时所产生的能引起听觉的波。如 ~音。~带。②消息,音讯。如 ~息。不通~气。③说出来让人知道,扬言,宣称。如 ~明。~辩(公开辩白)。~泪俱下。~嘶力竭。④名誉。如 名~。⑤音乐歌舞。如 ~伎(女乐,古代的歌姬舞女)。~色。"]详细解释
["①飞扬的灰土。如 ~土。~埃。~垢。~芥(尘土和小草,喻轻微的事物)。粉~。烟~。甚嚣~上。望~莫及。②佛家、道家指人间。如 红~。~世。"]详细解释
hè lì yuán shēng
chén chén
qīng shēng
qiāo mò shēng
péng chén
lăng shēng
fán shēng
è shēng
chén hùn
wén shēng
zhāo shēng
wèng shēng
qīng chén
wàng chén bù jí
lǜ chén
chāo jué chén huán
chén yán
zhì jīn shēng
dì shēng
shēng qíng
chén jìng
bēi bǐ zhī shēng
mán shēng liáo qì
què chén rù
shēng xùn
shēng qǔ
chén guǐ
jīn yù shēng
shēng wèn
chén qiú
chén āi pēn liú
qū chén luó
jiàng chén shì
fēng chén zhī huì
shēng ruò jīng léi
jiǔ lì fēng chén