支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
谓谈吐、言论。
咳而吐出。
引宋•周煇 《清波杂志》卷三:“吾辈每日奉行者,皆其咳吐之餘也。”吐,一本作“咳”。 清•陈梦雷 《解介士传》:“﹝ 解敖 ﹞应对不屈,咳吐皆珠璣。”清•潘涵 《随园小集》诗:“风生咳吐追 唐•调,礼失威仪谢 汉 官。”
引郭沫若 《孤鸿·致成仿吾的一封信》:“人的生命,说坏些时,就好象慢性气管枝炎的积痰,不是容易可以咳吐得掉的。”
["①使东西从口里出来。如 ~痰。吞~。~刚茹柔(吐出硬的,吃下软的;喻欺软怕硬)。②放出,露出。如 高粱~穗。~故纳新。③说出。如 ~话。一~为快。","①内脏里的东西从口里涌出。如 呕~。上~下泻。②把吞没的东西退出来。如 ~还不义之财。"]详细解释
["◎〔~嗽〕呼吸器官受刺激而引起一种反射作用。把吸入的气急急呼出,同时发声,能清除呼吸道中的异物或痰,亦是某些病的症状。","①叹息。如 ~声叹气。②叹词,表示惋惜或后悔:又表示招呼人,提醒人注意:~!我昨天没去医院。"]详细解释
tūn tǔ
tǔ bǔ chuò xǐ
tǔ gāng
tǔ shù
tǔ wén
ǒu xīn tǔ dăn
ǒu tù zhōng shū
xī xīn tǔ gù
tán tǔ shēng fēng
tǔ zhǔ
tǔ zāo
tǔ lěi
wò fā tǔ sūn
shēn yuān tǔ qì
chī ròu bù tǔ gú tou
tǔ gāng rú róu
tǔ huí
tǔ lǜ
tǔ yào
hāi tǔ
lùn tǔ
qìng tǔ
yuě tǔ
ké tuò
shēng hāi
lú cí hāi
ān hāi xiāo
zhí tǔ xiōng huái
zhàn tǔ
tǔ mà
qīng tūn màn tǔ
chūn cán tǔ sī
zuǐ wū mù tǔ
bù tǔ qì
tǔ shí wò fā
zhōng qíng tǔ lù