支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
享有名声。
引南朝•梁 刘勰 《文心雕龙·才略》:“琳瑀 以符檄擅声, 徐干 以赋论标美。”《南史·袁昂传》:“昭明太子 薨,立 晋安王 纲 为皇太子, 昂 独表言宜立 昭明•长息 欢 为皇太孙。虽不见用,擅声朝野。”唐•韩愈 《唐故相权公墓碑》:“公既以能为文辞擅声於朝,多铭卿大夫功德,然其为家不视簿书,未尝问有亡。”
["①物体振动时所产生的能引起听觉的波。如 ~音。~带。②消息,音讯。如 ~息。不通~气。③说出来让人知道,扬言,宣称。如 ~明。~辩(公开辩白)。~泪俱下。~嘶力竭。④名誉。如 名~。⑤音乐歌舞。如 ~伎(女乐,古代的歌姬舞女)。~色。"]详细解释
["①超越职权,自作主张。如 ~专。~自。~行( xíng )。~断(专行)。专~独行。~离职守。②独揽,占有。如 ~权。~利。~兵(拥有兵权)。~国。~美。③长( cháng )于,善于。如 ~长( cháng )。不~辞令。"]详细解释
tīng shēng
xiōng shēng
wū wū shēng
yī fèi băi shēng
băi zhuàn qiān shēng
shēng shēng qì qì
làng shēng làng qì
duó yǐ shēng zì huǐ
hū shēng
píng shēng
shēng bù
yín shēng
xǐ shēng
chūn shēng
jì shēng
shàn gòu
měi shēng chàng fă
shé shēng
dī shēng xì yǔ
suí shēng fèi yǐng
huī shēng
yàn shēng
liú shēng qì
kuà shàn
shēng qiáng
shàn shì
dù shēng
mí zhī shēng
shēng páng lèi tuī
qì rěn shēng tūn
qīng tǔ xīn shēng
chí shēng zǒu yù
tóng shēng fān yì
shěn shēng jìng qì
wú lìng shàn wéi
wáng zhōng shēng