支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
(用言语)挑逗,引诱。
引《水浒传》第八一回:“原来这 李师师 是个风尘妓女,水性的人,见了 燕青 这表人物,能言快説,口舌利便,倒有心看上他。酒席之间,用些话来嘲惹他。”
逗弄、勾引。也作「嘲拨」、「嘲撩」。
引《水浒传·第八一回》:「酒席之间,用些话来嘲惹他。」
zhāo rě ㄓㄠ ㄖㄜˇ嘲惹
(用言语)挑逗,引诱。《水浒传》第八一回:“原来这 李师师 是个风尘妓女,水性的人,见了 燕青 这表人物,能言快说,口舌利便,倒有心看上他。酒席之间,用些话来嘲惹他。”
["◎讥笑,拿人取笑。如 ~笑。~弄。~骂。~诮。~谑。冷~热讽。","◎〔~哳( zhā )〕同“啁哳”。"]详细解释
["◎招引,挑逗。如 招~。~事。~气。~祸。~恼。~是生非。"]详细解释
yǒng cháo fēng yuè
rě shì zhāo fēi
bàn rě
niān huā rě căo
zhāo zhā
lěng cháo rè fěng
rě shì
cháo hōng
cháo fēng yǒng yuè
rě rén ěr mù
rě huò
cháo xiāo
yíng rě
cháo xuè
cháo mà
zhāo shì rě fēi
cháo qiào
zhāo fēng rě căo
rě gù
rě mù
cháo bàng
cháo gòu
cháo pái
cháo xiū
cháo xuě
bā bā niáng rě
zhāo huā rě căo
rě căo niān huā
zhāo rě
àn cháo
xiăo niáng rě
hú cháo
xì cháo
lì rě míng qiān
rě zāi zhāo huò