支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
胡笳吹奏的曲调。亦指边地之声。
引唐•钱起 《送王相公赴范阳》诗:“代 云横马首, 燕 雁拂笳声。”唐•郑愔 《送金城公主适西蕃应制》诗:“下嫁戎庭远,和亲 汉•礼优。笳声出虏塞,簫曲背 秦 楼。”
胡笳的声音。
引明·陆世廉《西台记·第一出》:「浪说野谋能补国,笳声已彻岭头云。」
["①物体振动时所产生的能引起听觉的波。如 ~音。~带。②消息,音讯。如 ~息。不通~气。③说出来让人知道,扬言,宣称。如 ~明。~辩(公开辩白)。~泪俱下。~嘶力竭。④名誉。如 名~。⑤音乐歌舞。如 ~伎(女乐,古代的歌姬舞女)。~色。"]详细解释
["◎〔胡~〕中国古代北方民族的一种乐器,类似笛子。"]详细解释
tóng shēng xiāng yìng
guò shēng
xiàng shēng
chǒu shēng
tuō shēng tuō qì
shăn zăo fēi shēng
băi shé zhī shēng
fèi yǐng fèi shēng
hū shēng
shēng shī
yāo shēng guài qì
shēng hū
zòng shēng
xiāo shēng
zhăng shēng
zhì shēng
hěn shēng
shuì shēng
zhēn shēng
shuāng jiā
shēng bìng
jiā gǔ
qiān shēng
yī kǒu tóng shēng
huì shēng xiě yǐng
cè shēng
yàn jiā
xià shēng
sǐ shēng huó qì
cháng lì yī shēng
shēng míng xuān hè
yǐ lóng biàn shēng
qì rěn shēng tūn
qín shēng sè sè
lè shēng yōu yáng
yí shēng yú jià