支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
孤零零的村庄。
引唐•韦应物 《自巩洛行入黄河即事寄府县寮友》诗:“孤村几处临 伊 岸,一鴈初晴下朔风。”宋•晁冲之 《夜行》诗:“孤村到晓犹灯火,知有人家夜读书。”明•范受益 王錂 《寻亲记·相逢》:“孤村闻犬吠,风雪夜归人。”苏曼殊 《淀江道中口占》:“孤村隐隐起微烟,处处秧歌竞插田。”
拼音:gū cūn
释义:孤零零的村庄,
出自《自巩洛行入黄河即事寄府县寮友》
["①幼年死去父亲或父母双亡。如 ~儿。遗~。托~。~寡鳏独(孤儿,寡妇,无妻或丧妻的人,年老无子女的人)。②单独。如 ~单。~独。~立。~僻。~傲。~茕(单独无依然)。~介。~身。~危。~芳自赏。~苦伶仃。~掌难鸣。~云野鹤(喻闲逸逍遥的人)。③古代帝王的自称。如 ~家。~王。④古同“辜”,辜负。"]详细解释
["①乡村;村庄。如 ~子。~塾(旧时农村中的私塾)。~民。②粗野;粗俗。如 ~野。~俗。~话。~气。"]详细解释
gū fāng zì shăng
luán gū
gū shāng
xìng huā cūn
qián bù bā cūn , hòu bù bā diàn
yú cūn
qiān cūn wàn luò
dì qiú cūn
cūn zhèn
gū běn
gū bào
gū yǔ
shè gū
gū bèi
gū chén
cūn wēng
cūn shè cháng
gū xíng
cūn yǔ
péng jiā shān cūn
gū gū xī xī
yě guǐ gū hún
gū zhào
gū mén
cūn xì
gū chú
shuǐ cūn shān guō
gū yì
gū fàn
dà lóng xū cūn
zhuăn tuăn xún cūn
chéng zhōng cūn
gāo dì cūn
fāng cūn dà dào
yāo xián gū yùn
gū xué zhuì xù