支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
也叫“忙儿”,宋元时俗语,指村童。
英rustic boy;
村人的通称。
引元•睢景臣 《哨遍·高祖还乡》套曲:“王乡老 执定瓦臺盘, 赵忙郎 抱着酒葫芦。”
急急忙忙。
引《刘知远诸宫调·君臣弟兄子母夫妇团圆》:“欲待拏捉难当堵,三婆二妇号逃哭,忙郎脱命,怎藉牛畜。”
["①事情多,没空闲。如 ~乱。~活。~碌。手~脚乱。②急迫,急速地做。如 ~于(忙着做某方面的事情)。不慌不~。③旧时田赋分期征收称“分忙”,有“上~”、“下~”之称。"]详细解释
["①对年轻男子的称呼。如 大~。~才女貌。②对某种人的称呼。如 货~。女~。③旧时妻称夫或情人。如 ~君。④封建时代的官名。如 ~中(①古官名;②中医医生)。侍~。员外~。⑤姓。","◎〔屎壳~〕“蜣螂”的俗称。"]详细解释
láng cái nǚ mào
láng máng
láng yú
zhuàng mìng láng
fěn láng
lǐ shí láng
cù jí cù máng
máng máng dié dié
găn máng
máng bù dié
máng lǐ tōu xián
fó láng qiàn
fán máng
láng qián
zhú láng
sān láng
láng xīng
qián dù liú láng
fó láng jī
xíng sè cōng máng
xīng láng
máng láng
xiū wén láng
shí láng
fó láng jī pào
pān láng chē
hù shì yá láng
dōng láng
bù láng gǔ
yìng zhào nǚ láng
èr láng dān shān
huáng mén shì láng
máng ér bù luàn
jiāng hú láng zhōng
èr láng zhú xí
hēi miàn láng