支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
有病的人;衰弱的人。
引《魏书·长孙稚传》:“时 子彦 亦患脚痺,扶杖入辞。尚书僕射 元顺 顾相谓曰:‘吾等备位大臣,各居宠位,危难之日,病者先行,无乃不可乎?’”唐•韩愈 《祭十二郎文》:“孰谓少者殁而长者存,彊者夭而病者全乎?”
["①生物体发生不健康的现象。如 疾~。~症。~例。~痛。~情。~源。~愈。~变。~危。~逝。~榻。~残。②缺点,错误。如 语~。通~。弊~。③损害,祸害。如 祸国~民。④不满,责备。如 诟~。⑤烦躁,担忧:“郑人~之”。"]详细解释
["①用在名词、动词、形容词、数词、词组后,并与其相结合,指人、指事、指物、指时等。如 读~。作~。二~必居其一。来~。②助词,表示语气停顿并构成判断句的句式。如 陈胜~,阳城人也。③这,此(多用在古诗词曲中)如 ~个。~回。~番。~边走。"]详细解释
bìng wāi wāi
chá jiàn yuān yú zhě bù xiáng
zhě zhě qiān qiān
shùn tiān zhě cún , nì tiān zhě wáng
mù jī zhě
huài xuè bìng
màn xìng bìng
gōu lóu bìng
kuáng quăn bìng
tóng bìng xiāng lián
cǐ zhě
shèng zhě
bìng fēng
kuáng bìng
yăng bìng yuàn
fān bìng
bìng bì
chū băn zhě
luó zhě
láo dòng zhě
bìng xiāo
chá zhě
gāo xuè yā bìng
shè yǐng zhě
gōng bìng
zhèng bìng
bí qiú bìng
bìng yăn
bàng bìng shēng zhū
yì zhě hé cuàn
cóng zhě rú yún
qí qiáng zhě
xīn shēn jí bìng
jīn jì zūn zhě
bìng rù gǔ suí
xiăo ér zhǒng bìng