支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
贤者。有两种意义。一是科学家的意思。二是宗教用词,可以理解成道行很高的人。关于贤者一词,中国也有自己的解释。贤者。意为贤明的人。高尚的人。这种思想往往固定成为帝王形象。而日本又有另一种。体现的是在特定的领域内得到极高的成就人。称之为贤者。而贤者有词,起源与阿拉伯至印度一带。这里称之为上帝的神使或拥有异能的人。
["①用在名词、动词、形容词、数词、词组后,并与其相结合,指人、指事、指物、指时等。如 读~。作~。二~必居其一。来~。②助词,表示语气停顿并构成判断句的句式。如 陈胜~,阳城人也。③这,此(多用在古诗词曲中)如 ~个。~回。~番。~边走。"]详细解释
["①有道德的,有才能的。如 ~明。~德。~能。~良。~惠。~淑。~哲。~人。圣~。礼~下士。②敬辞,用于平辈或晚辈。如 ~弟。~侄。~契(对弟子或朋友子侄辈的敬称)。"]详细解释
gāo xián
gōng zhě nán chéng ér yì bài
sān xián shí shèng
liú máng wú chăn zhě
shǐ zhě
xián shì
shì zhě
zhě bān
zhě bié
hé zhě
shēng chăn zhě
yòu xián
xián wáng
xián bó
xián chēng
xián fàn
shèng zhě wéi wáng
zhăng zhě jiā ér
guān zhě chéng dǔ
bì ràng xián lù
hòu zhě
xián shēng
xián wǔ
guān zhě rú shān
yán zhě bù zhī
căo xián
huì zhě dìng lí
xìn chéng zūn zhě
băo zhuàng zūn zhě
lǐ shì qīn xián
bái gé dào zhě
xián kàng
xíng zhě wú jiāng
shàn wèn zhě
guăng kāi xián lù
yuàn zhě shàng gōu