支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
笙的一种。指声如龙吟或以龙为饰的笙。
笙的一种。指声如龙吟或以龙为饰的笙。参见“龙笛”。
引唐•卢仝 《题褚遂良孙庭竹》诗:“负霜停雪旧根枝,龙笙凤管君莫截。”明•高启 《听教坊旧妓郭芳卿弟子陈氏歌》:“龙笙罢奏凤絃停,共听娇喉一鶯囀。”
["◎管乐器名,一般用十三根长短不同的竹管制成,吹奏。如 ~歌。芦~。~管乐( yuè )。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
lóng bèi
lóng zǐ
lóng téng hǔ zhí
lóng gǒng
lóng liáo
lóng luán
lóng liú
lóng wěi gǔ
lóng zhăo cài
lóng wù
lóng juăn
lóng sì
lóng jiàn
liù lóng
lóng biāo
jiāo lóng shī yún yǔ
wén xīn diāo lóng
lóng zhǔn wēng
shēng yuè
diào shēng
zī lóng
lóng xiàng yán
lóng mén zào xiàng
qīng lóng jiàn
hé lóng mén
lóng mén diào chē
fèng zhù lóng xiáng
pēng lóng páo fèng
páo fèng pēng lóng
fèng zhá lóng shū
lóng bèi mă
bái ěr lóng
lóng hàn fèng yì
tǔ lóng mù hóu
lóng shé zhī shī
wăng xué tú lóng