支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指落花。
指美好的风气、声誉。
指名贤的踪迹。
引晋•庾阐 《杨都赋》:“结芳尘於綺疏。”南朝•宋 谢庄 《月赋》:“緑苔生阁,芳尘凝榭。”唐•司空曙 《送高胜重谒曹王》诗:“想君登旧榭,重喜扫芳尘。”《乐府群玉·赵文宝<朝天子·送春>》:“堤上芳尘,桥边飞絮,树头红一片无。”
引《宋书·谢灵运传论》:“屈平、宋玉 导清源於前, 贾谊、相如 振芳尘於后。”唐•韦应物 《送云阳邹儒立少府侍奉还京师》诗:“甲科推令名,延阁播芳尘。”
引清•王夫之 《薑斋诗话》卷二:“梦得 而后,唯天分高朗者,能步其芳尘。”
香尘。
引《文选·谢灵运·石门新营所住四面高山回溪石濑修竹茂林诗》:「芳尘凝瑶席,清醑满金樽。」《文选·谢庄·月赋》:「绿苔生阁,芳尘凝榭。」
拼音:fāng chén
释义:1、指落花。2.指美好的风气、声誉。3.指名贤的踪迹。4.芳香之尘。多指女子之步履而起者。
["①飞扬的灰土。如 ~土。~埃。~垢。~芥(尘土和小草,喻轻微的事物)。粉~。烟~。甚嚣~上。望~莫及。②佛家、道家指人间。如 红~。~世。"]详细解释
["①花草的香气。如 ~香。~草。~菲(a.花草的香气;b.指花草)。~馥。~馨。芬~。②喻美好的。如 ~名。~龄(年龄,用于少女)。~姿(美好的姿态,用于少女)。~邻(关系融洽的邻居,用作敬辞)。流~百世。③花卉。如 群~竞艳。~时(花盛时节)。"]详细解释
fú fāng
chūn fāng
fěn chén
yī chén bù răn
shā shā chén chén
liú fāng qiān gǔ
yì chén
mào chén
huī chén
sāi chén
yàn fāng
fāng dàn
qún fāng
chén qì
yè chén
chén fǔ
chén jiān
fāng căo qī qī
jué chén ér qù
fāng zǔ
yáng fāng
chén hùn
chén yì
lì chén
fǔ yú zèng chén
yī lù fēng chén
fāng zhǐ
fēng chén zhī jǐng
chén qiú
lí chén fú
wú chén yī
chú chén dí gòu
fēng chén nǚ zǐ
chū luo fán chén
fāng líng yǒng jì
wàng chén ér bài