支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
孤僻迂拙。
引宋•欧阳修 《和太傅杜相公宠示之作》:“平生孤拙荷公知,敢向公前自衒诗。”宋•曾巩 《回傅权书》:“荒隅之中,孤拙寡偶。”宋•邵博 《闻见后录》卷十五:“飘流之质,愈远而弥疏;孤拙之心,易危而多畏。”
["①幼年死去父亲或父母双亡。如 ~儿。遗~。托~。~寡鳏独(孤儿,寡妇,无妻或丧妻的人,年老无子女的人)。②单独。如 ~单。~独。~立。~僻。~傲。~茕(单独无依然)。~介。~身。~危。~芳自赏。~苦伶仃。~掌难鸣。~云野鹤(喻闲逸逍遥的人)。③古代帝王的自称。如 ~家。~王。④古同“辜”,辜负。"]详细解释
["①笨,不灵巧。如 笨~。弄巧成~。~劣。②谦辞,称自己的。如 ~作。~见。~笔。~著。"]详细解释
qín néng bǔ zhuō
gū gū líng líng
qiăo qī cháng bàn zhuō fū mián
zhuō nà
guān guă gū dì
guă gū
gū tún
gū chéng guă rén
zhuō è
gū lí
gū lì
gū niăo
gū fēng
zhuō shǒu
niù zhuō
gū jìn
zhuō sè
lòu zhuō
gū gěng
gū píng
gū léi
gū yīn
fāng zhuō
shǔ hòu gū xīng
gū yàn āi míng
gū wén duàn jù
zhuō shǒu bèn jiăo
gū xíng diào yǐng
rén dān shì gū
gū dú chù rǔ
gū tă sǒng qǐ
bù liù gū
gū zǐ guă fù
zhuō liè bù kān
gū zhěn nán mián
gū shào