支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
山丘。
山间集市。
引南朝 梁 柳恽 《杂诗》:“山墟罢寒梅,园泽润朝暉。”宋•曾巩 《送周屯田序》:“今一日辞事还其庐,徒御散矣,宾客去矣……约居而独游,散弃乎山墟林莽僻巷穷閭之间。”
引宋•惠洪 《同超然无尘饭柏林寺》诗:“山墟蚕市休,野饭渔舟隔。”
拼音:shān xū
释义:1、山丘。 2、山间集市。
["①有人住过而现已荒废的地方。如 废~。殷~。~里(村落)。丘~(①废墟,荒地;②坟墓)。②土丘。③毁坏,使成为废墟。④同“圩”。"]详细解释
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
kāi shān zǔ shī
míng shān shèng chuān
niú shān tàn
cāng shān
shān kòu
shān nài
shāng shān
tóng shān xī bēng , luò zhōng dōng yìng
shàng shān
shǔ shān
lián shān
gù shān
dǒu shān
shuǐ fù shān chóng
jiān shān
dà lóu shān mài
jiàn shān
dōng shān jī
yù quán shān
dēng shān zhì lǐng
tiān zhōng zhī shān
yú yáng shān rén
shān zú
è shān
shuǐ nán shān rén
huăng huăng shān
yuăn shān hán dài
bā shān dù lǐng
shān tóu cuō hé
huá wū qiū shān
guō kuī shān
chǔ shān wū shuǐ
dăo hăi yí shān
shān yuān zhī jīng
qīng yuán shān
pī fā rù shān