支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
山的深处。
指人中。唇上鼻下之间中央的凹陷处。
引唐•贺知章 《望人家桃李花》诗:“山源夜雨渡仙家,朝发东园桃李花。”《宋史·礼志十六》:“此水出於山源,清澄甘洁。”
引南朝 梁 陶弘景 《真诰·协昌期》:“鼻中隔之际,名曰山源。”明•陈继儒 《笔记》卷一:“紫微夫人 誥:‘仰和天真,俯按山源。’天真是两眉之角,山源是鼻下人中也。”
["①地面形成的高耸的部分。如 土~。~崖。~峦。~川。~路。~头。~明水秀。~雨欲来风满楼(喻冲突或战争爆发之前的紧张气氛)。②形状像山的。如 ~墙(人字形房屋两侧的墙壁。亦称“房山”)。③形容大声。如 ~响。~呼万岁。④姓。"]详细解释
["①水流所从出的地方。如 河~。泉~。发~。~远流长。~头。②事物的根由。如 来~。资~。渊~。能~。起~。策~地。③姓。"]详细解释
pái shān dăo hăi
shān wān
shān míng
shān shàng wú lăo hǔ , hóu zǐ chēng dà wáng
niú shān xià tì
kě zài shēng zī yuán
gāo shān făn yīng
chuān shān jiă
qí shān
gǔ shān
huǒ yàn shān
shān yì
shān jiāng
jiè shān
shān zhā mài qū
kōng tóng shān sǒu
shì shān méng hăi
wén zhāng shān dòu
shān lín wén xué
shān yǐn
sù běn qiú yuán
hăi fèi shān bēng
shān cán
bāo hū tú shān
hēi chá shān
shān yáo shuǐ yuăn
méi shān cūn
mù huài shān tuí
qióng shān hé
yī shān lín shuǐ
wén pǔ shān
shān běn sà fū
cháng shān xì
tiě tǒng jiāng shān
yuán tóu huó shuǐ
běn yuán lùn